Bức Tường Gạch và Người Thợ Cả

[ 3 phút đọc]

Ở Lạc Dương thời Đông Hán có một người thợ xây nổi tiếng tên Phục Huy. Ông không phải người làm ra những công trình tráng lệ nhất, càng không phải người có kỹ thuật “hoàn mỹ” nhất. Nhưng điều khiến ai cũng kính nể là ông có nguyên tắc bất di bất dịch:
“Xây chậm cũng được, nhưng phải đặt từng viên gạch giống nhau, đúng chuẩn nhau, không lệch nhau.”

Trong đội của ông có một chàng học việc tên là Tần Minh. Tần Minh rất khéo tay, mỗi viên gạch đặt xuống đều vuông vức đẹp mắt, nhưng cậu lại thiếu kiên nhẫn. Khi hứng thú, cậu làm rất nhanh; khi mệt, cậu làm cẩu thả; khi buồn chán, cậu bỏ bớt quy trình.

Một ngày, cả đội nhận xây bức tường bao quanh biệt phủ của một vị quan lớn. Khi bắt đầu, Phục Huy căn dặn:
— “Không cần đẹp hoàn hảo. Chỉ cần mỗi viên gạch đều đặt theo một chuẩn duy nhất.”

Tần Minh nghe mà không phục:
— “Làm nghề phải đẹp chứ sư phụ. Tôi đặt viên gạch này hoàn hảo hơn chuẩn của thầy nữa.”
Phục Huy chỉ cười:
— “Một viên hoàn hảo không cứu được cả bức tường. Nhưng hàng nghìn viên nhất quán thì tạo nên thứ trường tồn.”

Ngày đầu tiên, Tần Minh làm rất đẹp.
Ngày thứ ba, cậu mệt, bắt đầu làm vội.
Ngày thứ năm, tâm trạng không tốt, đường gạch của cậu bắt đầu xiên nhẹ.
Ngày thứ mười, cậu sửa chỗ này lại làm hỏng chỗ khác.

Ngược lại, Phục Huy cứ chầm chậm: mỗi ngày một nhịp, mỗi viên một cách đặt, chẳng nhanh chẳng hoàn hảo, nhưng đều như nhau.

Đến ngày nghiệm thu, vị quan lớn nhìn bức tường của hai đội.
Phần Tần Minh xây — nhìn gần thì đẹp, nhìn xa thì… lượn sóng, chỗ phình chỗ méo.
Phần của Phục Huy — nhìn gần thì bình thường, nhưng nhìn xa thì thẳng tắp, cân đối, vững như núi.

Vị quan chỉ nói một câu khiến Tần Minh đỏ mặt:
— “Thợ của ta không cần thiên tài trong một ngày. Ta cần người làm đúng trong mọi ngày.”

Tối đó, Tần Minh hỏi sư phụ:
— “Vì sao con làm đẹp hơn nhiều chỗ, mà kết quả vẫn thua?”
Phục Huy đáp:
— “Vì con cố gắng hoàn hảo… nhưng không nhất quán.
Hoàn hảo là cảm xúc.
Nhất quán là kỷ luật.
Công trình lớn được xây bằng kỷ luật, không phải cảm xúc.”

Từ đó Tần Minh không cố đẹp từng viên gạch nữa — cậu cố làm đúng từng viên.


Nghề Bank…

Trong thẩm định tín dụng, “không cần hoàn hảo, cần nhất quán” chính là kim chỉ nam:

Không cần hoàn hảo

  • không cần báo cáo dài thật dài,
  • không cần câu chữ mỹ miều,
  • không cần check hết 100 tình huống hiếm gặp,
  • và không cần lúc nào cũng phân tích sâu tuyệt đối.

Nhưng phải nhất quán

  • nhất quán trong nguyên tắc đánh giá rủi ro,
  • nhất quán trong cách đọc dòng tiền,
  • nhất quán trong việc kiểm tra chéo,
  • nhất quán trong tiêu chuẩn phê duyệt,
  • nhất quán trong lập luận khi trình hội đồng.

Một cán bộ thẩm định giỏi không phải người mỗi ngày “phân tích siêu hay”,
mà là người ngày nào cũng làm đúng chuẩn, dù áp lực, dù hồ sơ nhiều, dù tâm trạng ra sao.

Hoàn hảo tạo ấn tượng.
Nhất quán tạo uy tín.
Và uy tín tạo ra sức mạnh của người làm thẩm định.

Nuôi Admin
Nuôi Admin
QR